Khi tất cả đều nói “thị trường đang khỏe”, tôi lại nhìn vào những con số phía sau. Chỉ số S&P 500 vừa ghi nhận biên lợi nhuận quý II/2025 cao nhất lịch sử. Một tin tuyệt vời, phải không? Nhưng hãy đọc kỹ: kỷ lục này đến từ sự đóng góp của một công ty duy nhất. Đây không phải là một bức tranh toàn cảnh khỏe mạnh, mà là một bức ảnh selfie được chỉnh sửa kỹ lưỡng, nơi mọi ánh sáng đều đổ dồn vào một nhân vật trung tâm.
Bài học đầu tiên: khi tất cả đều nói “lợi nhuận cao kỷ lục”, hãy chuẩn bị cho một kết thúc giống hệt.
Hãy cùng tôi nhìn lại bối cảnh. S&P 500, chuẩn mực của thị trường chứng khoán Mỹ, đang chứng kiến một sự tập trung chưa từng có. Trong quá khứ, những đỉnh cao lợi nhuận thường báo hiệu giai đoạn cuối của chu kỳ tăng trưởng. Năm 2014, 2018, 2021 – tất cả đều là những năm mà chỉ số này đạt đỉnh, và ngay sau đó là những đợt điều chỉnh mạnh. Nhưng lần này, câu chuyện còn đáng lo ngại hơn. Sự phụ thuộc vào một “cỗ máy in tiền” duy nhất – rất có thể là một gã khổng lồ AI như Nvidia – khiến toàn bộ cấu trúc thị trường trở nên mong manh như một ngôi nhà bằng kính.
Tôi nhớ lại năm 2017, khi tôi 30 tuổi, lần đầu tiên bị cuốn vào cơn sốt ICO. Tôi đã thuyết phục quỹ đầu tư của mình đổ 5 ETH vào Status (SNT) vì tôi tin vào câu chuyện phi tập trung hóa. Kết quả? Token mất 80% giá trị chỉ sau vài tháng. Bài học xương máu: sự cộng hưởng cảm xúc của đám đông có thể che đậy hoàn toàn những rủi ro kỹ thuật và cấu trúc. S&P 500 hôm nay cũng vậy. Sự phấn khích về AI và lợi nhuận khổng lồ đang khiến nhiều người quên mất rằng, một khi “cỗ máy” đó ngừng hoạt động, toàn bộ thị trường sẽ rung chuyển.
Hãy đi sâu vào cơ chế. Biên lợi nhuận của S&P 500 được tính bằng tổng lợi nhuận của tất cả các công ty trong chỉ số chia cho tổng doanh thu. Khi một công ty đóng góp phần lớn vào mức tăng này, nó có nghĩa là phần lớn các công ty còn lại đang có lợi nhuận thấp hơn nhiều so với mức trung bình. Điều này tạo ra một “chiết khấu chất lượng lợi nhuận” – chỉ số P/E (giá trên lợi nhuận) của S&P 500 trông có vẻ rẻ hơn so với thực tế, vì nó bị kéo xuống bởi lợi nhuận siêu cao của một công ty. Đây là một dạng “ảo giác định giá” nguy hiểm. Nếu nhà đầu tư bắt đầu nhận ra điều này, họ sẽ yêu cầu mức chiết khấu cao hơn cho các cổ phiếu khác, dẫn đến một đợt điều chỉnh trên diện rộng.
Luận điểm phản trực giác ở đây là: một chỉ số tưởng chừng khỏe mạnh nhất lại đang ẩn chứa rủi ro lớn nhất. Giống như một cơ thể chỉ có một cơ bắp phát triển vượt trội trong khi phần còn lại teo tóp, thị trường này đang mất cân bằng trầm trọng. Sự tập trung này không chỉ là vấn đề của thị trường chứng khoán, mà còn là một tín hiệu cho toàn bộ nền kinh tế. Nó cho thấy sự phân hóa sâu sắc giữa “kinh tế AI” và “kinh tế truyền thống”. Nếu lợi nhuận của công ty AI này bắt đầu chậm lại – do cạnh tranh, quy định, hoặc đơn giản là sự bão hòa – thì không chỉ cổ phiếu của nó giảm, mà toàn bộ chỉ số cũng sẽ lao dốc. Kịch bản này giống hệt những gì đã xảy ra với các cổ phiếu công nghệ trong cuộc khủng hoảng dot-com năm 2000.
Vậy câu chuyện tiếp theo là gì? Tôi cho rằng thị trường đang bước vào giai đoạn mà “sự tập trung” sẽ trở thành chủ đề chính. Các nhà đầu tư thông minh sẽ bắt đầu tìm kiếm sự đa dạng hóa thực sự. Họ sẽ không còn mua toàn bộ chỉ số một cách mù quáng, mà sẽ tập trung vào các lĩnh vực và công ty có tăng trưởng bền vững và độc lập. Các quỹ ETF theo chỉ số trọng số bình quân (equal-weight) có thể trở nên hấp dẫn hơn. Nhưng quan trọng hơn, đây là thời điểm để đặt câu hỏi: liệu sự thống trị của một công ty duy nhất có phải là dấu hiệu của một cuộc cách mạng công nghệ, hay là một lời cảnh báo về sự mong manh của hệ thống? Lịch sử thường nghiêng về vế sau. Hãy chuẩn bị cho một kết thúc giống hệt.

