Sáng ngày 9 tháng 8, một nhóm nút Bitcoin đã đơn phương tuyên chiến với mạng chính. Không phải bằng sức mạnh tính toán, mà bằng cách từ chối công nhận các block không mang tín hiệu BIP-110. Kết quả sau 8 giờ: hai block, một chuỗi gần như chết, và một minh chứng rõ ràng rằng trong thế giới Bitcoin, code không phải là luật – hashrate mới là luật.
BIP-110 nghe có vẻ như một bản nâng cấp vô hại. Nhưng nhìn kỹ, nó là một bản án dành cho Ordinals và BRC-20. Đề xuất này muốn cấm các giao dịch ghi dữ liệu phi tài chính, đẩy Bitcoin trở về trạng thái “thuần tiền tệ”. Để được kích hoạt, BIP-110 cần 55% số block trong một chu kỳ khó khăn phải gửi tín hiệu ủng hộ. Nhưng trên thực tế, chỉ có 51 trên 2016 block – tương đương 2,53% – bày tỏ sự đồng thuận. Một con số quá thấp đến mức không còn là tranh cãi. Nó là sự phớt lờ tập thể.
Tuy nhiên, phe hậu thuẫn BIP-110 không chờ đợi. Họ kích hoạt UASF – một cơ chế cho phép các nút tự áp đặt quy tắc mà không cần sự chấp thuận của thợ đào. Đúng 12 giờ trưa, các nút này bắt đầu từ chối mọi block không chứa tín hiệu BIP-110 tại độ cao 961.632. Lập tức, một chuỗi rẽ nhánh được tạo ra. Nhưng điều kỳ lạ xảy ra: mạng chính vẫn chạy, tiến tới block 961.681, trong khi chuỗi BIP-110 chỉ sản sinh được hai block trong tám giờ. Theo lý thuyết, với hashrate trung bình của Bitcoin, tám giờ là đủ để tạo ra 48 block. Hai block có nghĩa là gì? Nghĩa là chưa đến 4% lực lượng thợ đào trên toàn cầu sẵn sàng làm việc trên chuỗi này. 96% còn lại lặng lẽ bỏ đi.
Con số 4% không chỉ là một thống kê khô khan. Nó là một thông điệp chính trị. Trong lịch sử, những cuộc chia tách đáng gờm như Bitcoin Cash hay BSV đều có sự hậu thuẫn của các nhóm thợ đào lớn, sàn giao dịch, và một cộng đồng thực sự. BIP-110 không có gì trong số đó. Nó chỉ có một nhóm nút – những người chạy phần mềm – cố gắng dùng quyền lực của người xác thực để áp đặt thay đổi. Nhưng trong Bitcoin, việc xác thực block không tạo ra block. Quyền tạo ra block là của thợ đào.
Để hiểu vì sao thợ đào quay lưng, cần nhìn vào bảng cân đối kế toán của họ. Ordinals, dù bị nhiều người coi là “rác”, đang mang lại một khoản phí không nhỏ. Kể từ khi giao thức này ra đời, phí giao dịch trên mạng lưới Bitcoin tăng vọt. Những block đầy ắp chữ ký và dữ liệu hình ảnh trở thành nguồn thu bổ sung cho thợ đào, bên cạnh phần thưởng khối. BIP-110 cấm những giao dịch đó, đồng nghĩa với việc cắt thẳng vào dòng doanh thu phụ của họ. Không một doanh nghiệp nào bỏ tiền vào túi. Và thợ đào cũng vậy.
Có thể gọi Ordinals là “lợi suất ảo”, nhưng khoản phí mà chúng tạo ra là thanh khoản thật. Lợi suất ảo, thanh khoản thật. – câu nói này áp dụng một cách hoàn hảo. Những người theo trường phái maximalist có thể coi Ordinals là sự xâm phạm, nhưng thợ đào – những người chi trả tiền điện và duy trì máy móc – không có đặc quyền của người theo chủ nghĩa thuần túy. Họ nhìn vào dòng tiền trước khi nhìn vào triết lý. Và khi dòng tiền bị đe dọa, họ bỏ phiếu bằng hashrate của mình. Không cần một cuộc trưng cầu dân ý nào.
Sự kiện này cũng giáng một đòn vào câu chuyện “code is law” vốn được nhắc đến nhiều trong cộng đồng crypto. Tôi đã từng nghe không ít lần rằng một giao thức bất biến, rằng mã nguồn là tối thượng. Nhưng sau nhiều năm làm việc với DAO và các giao thức DeFi, tôi nhận ra một sự thật: đằng sau mọi “code is law” luôn có một nhóm nhỏ nắm giữ private key hoặc multi-sig. Ở Bitcoin, private key của cả hệ thống chính là hashrate. Mã nguồn có thể nói bất cứ điều gì, nhưng nếu không có đủ sức mạnh tính toán đứng sau, nó chỉ là một tờ giấy trắng.

Chuỗi BIP-110 đứng im ở block 961.633 trong khi mạng chính bỏ xa 48 block. Một chuỗi với 4% hashrate không chỉ yếu. Nó là một mục tiêu di động. Bất kỳ nhóm thợ đào nào trên mạng chính cũng có thể dồn toàn bộ công suất để đào lại từ điểm phân nhánh, tạo ra một chuỗi dài hơn và xóa sổ hai block đó trong vài phút. Điều đó nghĩa là ngay cả những đồng token trên chuỗi BIP-110 cũng không có bất kỳ sự đảm bảo nào về tính cuối cùng. Bạn có thể gọi nó là Bitcoin không? Về kỹ thuật, nó chia sẻ lịch sử. Nhưng về kinh tế, nó chỉ là một bản sao không có hàng rào bảo vệ.

Điều này đưa ta quay lại câu hỏi cốt lõi: ai thực sự nắm quyền lực trong Bitcoin? Không phải nhà phát triển. Không phải node vận hành. Không phải nhà đầu tư. Quyền lực cuối cùng nằm ở những người bỏ điện năng và chi phí phần cứng để tạo ra block. Họ là người thực thi luật. Và nếu họ không muốn, một đề xuất dù hoàn hảo đến đâu cũng chỉ là văn bản. BIP-110 vừa trở thành ví dụ điển hình nhất cho điều đó kể từ sau thất bại của SegWit2X năm 2017.
Nhưng thất bại của BIP-110 không khiến phe chống Ordinals đầu hàng. Ngược lại, nó buộc họ thay đổi chiến thuật. Một đề xuất cứng nhắc như BIP có thể bị bỏ phiếu chống, nhưng một sự kiểm duyệt mềm từ phía thợ đào thì không có gì để chống lại. Các nhóm vận hành pool có thể âm thầm lọc giao dịch chứa dữ liệu Ordinals, không vì tuân theo một luật nào, mà vì lợi ích riêng. Đó là một nguy cơ lớn hơn nhiều so với một cuộc fork công khai. Bởi vì bạn có thể nhìn thấy kẻ thù khi họ cầm cờ, nhưng bạn không thể nhìn thấy kẻ thù khi họ nằm trong bộ lọc giao dịch của một pool không tên.
Thêm vào đó, bài học từ BIP-110 có thể khiến các phe phái tinh vi hơn áp dụng chiến lược “mua hashrate trước, viết BIP sau”. Nếu một quỹ đầu tư hoặc một nhóm lợi ích nào đó kiểm soát đủ 20% hashrate, họ có thể ép mạng lưới vào một cuộc tranh luận thực sự. Điều đó còn nguy hiểm hơn một UASF thất bại. Bởi vì nó biến sự đồng thuận thành một trò chơi của vốn, thay vì của cộng đồng.

Vậy câu trả lời cuối cùng cho sự kiện này là gì? Năm 2017, UASF từng được coi là vũ khí của người dùng chống lại thợ đào. Ngày nay, BIP-110 cho thấy vũ khí đó chỉ có tác dụng khi người cầm nó sở hữu đủ đạn dược – và hashrate chính là loại đạn duy nhất trong trò chơi này. Đừng nhìn vào mã nguồn. Đừng nhìn vào whitepaper. Hãy nhìn vào nơi mà dòng tiền và sức mạnh tính toán đang đứng. Lợi suất ảo, thanh khoản thật không chỉ là một câu nói về yield farming; nó là một cách đọc thị trường. Và Macro Watcher: nhìn xa, hành động nhanh. không chỉ là một khẩu hiệu; nó là một phương pháp sống còn trong một ngành mà mọi thứ có thể sụp đổ trong tám giờ.
Bitcoin đã vượt qua cuộc thử lửa này mà không đổ máu. Nhưng câu hỏi thật sự không phải là “ai thắng”. Câu hỏi là: bài học này sẽ được đối phương sử dụng như thế nào trong lần tới? Bởi vì lần tới, họ sẽ không còn để cho bạn nhìn thấy.